Nội dung thông tin luôn phải bám sát các hoạt động của Hội và các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước về YHCT. Các thông tin được phổ biến, trước hết phải bảo đảm tính trung thực, thiết thực và đại chúng để mọi người đều có thể tin, hiểu và vận dụng được trong hoàn cảnh của mình.
Thiết thực nhất phải kể đến các bài thuốc, vị thuốc bao giờ cũng phải ghi rõ đối tượng sử dụng, phạm vi áp dụng. Người già yếu, phụ nữ có thai hoặc đang cho con bú có dùng được không? Với thuốc bổ cũng vậy, có thể có lợi với người này nhưng lại có hại với người kia và ngược lại.
Trong các bài thuốc, việc chú thích cụ thể tên gọi của các vị thuốc là điều hết sức quan trọng. Theo cách gọi dân gian thì một cây thuốc có thể có rất nhiều tên gọi khác nhau tùy theo từng nơi, từng vùng. Lại có khi một tên gọi lại được dùng để chỉ bốn, năm cây thuốc khác nhau. Nếu nhầm lẫn giữa các tên gọi, chắc chắn sẽ không đạt được mục đích mong muốn, có khi còn phản tác dụng. Tên thuốc được chú thích phải là tên quy ước trong dược điển trên nguyên tắc đặt tên của Đông y. Việc dịch các bài thuốc từ tài liệu nước ngoài sang tiếng Việt cũng cần phải có kiến thức chuyên môn kiểm định. Đã có một tài liệu về thuốc dân gian do NXB Văn hóa- Thông tin phổ biến nói đến cây "cỏ răng ngựa"- đây là một vị thuốc đã được dịch theo nghĩa đen từ chữ "mã xỉ hiện", nhưng ở Việt Nam không ai gọi đó là cỏ răng ngựa cả mà đều gọi là cây rau sam.
Lâu nay, nói đến việc tuyên truyền, phổ biến kiến thức, nhiều người vẫn cho là việc của các nhà báo, nhà chuyên môn. Cũng đúng thôi, nhưng qua thực tế chúng tôi thấy khi nghe một người thân hay một người quen kêu đau hoặc cho biết đau nhưng uống thuốc tây không kết quả, người ta thường nhắc đến một số vị thuốc Nam mà họ biết để tư vấn giúp. Xem thế đủ biết việc truyền khẩu thông dụng đến mức nào. Phát triển theo hướng này, từ nhiều năm qua, Thị hội Đông y Đông Hà đã phối hợp với Trung tâm y tế thị xã phổ biến các bài thuốc, cây thuốc xuống tận cơ sở. Nội dung phổ biến thường hướng vào các bệnh xảy ra theo thời khí, dựa vào thời vụ trồng và thu hái các cây thuốc. Các bài viết này đã có tác dụng tốt đối với việc trồng và sử dụng thuốc Nam tại cơ sở. Nhiều cây thuốc quý đang có nguy cơ tuyệt chủng do ít người biết đến tính năng, công dụng, nay đã được bảo tồn và phát triển, không để mất giống.
Một yêu cầu nữa đặt ra đối với y học cổ truyền là phải kịp thời biểu dương các nhân tố tích cực cá nhân và tập thể để nhân rộng điển hình. Nhờ có những bài viết này mà các tổ chức Hội có thể giao lưu học tập, trao đổi kinh nghiệm.
Mặt trái của cơ chế thị trường cũng tác dụng không ít đến YTCT. Một số sách báo thích đưa những thông tin giật gân nhằm mục đích thương mại, quảng cáo quá khả năng thực tế. Nhiệm vụ của các tổ chức hội cũng như các thầy thuốc Đông y là phải định hướng đầy đủ dư luận, phê phán các hiện tượng tiêu cực. Mặc dù Bộ Y tế đã có quy định rõ ràng về hành nghề y dược tư nhân, theo đó không ai được bán thuốc rong, mà phải có đăng ký địa chỉ cụ thể. Thế nhưng nạn thuốc rong vẫn còn khá phổ biến ở mọi nơi, nhất là những nơi hẻo lánh, dân trí thấp. Nhờ khéo lừa phỉnh, những kẻ bất lương đã moi được khá nhiều tiền của những người nhẹ dạ cả tin rồi cao chạy xa bay, để lại những hậu quả đau lòng.
Những năm qua, sự phối hợp giữa các cơ quan thông tin đại chúng với các tổ chức Hội Đông y ngày càng trở nên chặt chẽ. Cán bộ, hội viên có thể trực tiếp viết bài tuyên truyền, hoặc cung cấp thông tin cho báo chí để bảo đảm tính thời sự. Điều quan trọng là thông tin phải trung thực, chính xác, thể hiện đúng ý đức của mỗi lương y.
Lương y Vương Thừa Ân (Chủ tịch Hội Đông y Thị xã Đông Hà)
